""

Thành viên:Nhiêu Lộc/Dmitri Shostakovich là gì? Chi tiết về Thành viên:Nhiêu Lộc/Dmitri Shostakovich mới nhất 2021

Chào mừng bạn đến với website Eduboston, Hôm nay eduboston.vn sẽ giới thiệu đến bạn về bài viết Thành viên:Nhiêu Lộc/Dmitri Shostakovich là gì? Chi tiết về Thành viên:Nhiêu Lộc/Dmitri Shostakovich mới nhất 2022, Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu rõ hơn về bài viết Thành viên:Nhiêu Lộc/Dmitri Shostakovich là gì? Chi tiết về Thành viên:Nhiêu Lộc/Dmitri Shostakovich mới nhất 2022 bên dưới.

Dmitry Dmitrievich Shostakovich
Tên khai sinh Dmitry Dmitrievich Shostakovich
Sinh 25 tháng 9 [lịch cũ 12 tháng 12] năm năm 1906
Nguyên quán Sankt Peterburg, Đế quốc Nga
Mất 9 tháng 8 năm 1975, Moskva, Liên Xô
Dòng nhạc nhạc cổ điển
Nghề nghiệp nhà soạn nhạc, nghệ sỹ dương cầm, nhà sư phạm

Dmitry Dmitrievich Shostakovich[1] (25 Tháng Chín[2] 1906 – 9 tháng Tám 1975) là một nhà soạn nhạc Nga thời Liên Xô và một trong những nhà soạn nhạc nổi tiếng nhất của thế kỷ 20.

Shostakovich đã thành danh tại Liên Xô dưới sự bảo trợ của Leon Trotsky tham mưu trưởng của Mikhail Tukhachevsky, nhưng sau đó đã có một mối quan hệ phức tạp và khó khăn với các quan chức Stalin quan liêu. Năm 1936, chính phủ, có lẽ là theo lệnh của Stalin, gay gắt chỉ trích opera Quý bà Macbeth của quận Mtsenskcủa ông , khiến ông phải rút lại Giao hưởng thứ Tư trong giai đoạn tập dợt. Âm nhạc của Shostakovich đã chính thức bị lên án hai lần, vào năm 1936 và 1948, và đã bị cấm túc. Tuy nhiên, ông cũng nhận được tuyên dương và giải thưởng liên bang và phục vụ trong [[Xô viết tối cao của RSFSR[3]]]. Bất chấp những tranh cãi chính thức, tác phẩm của ông được phổ biến và được đón nhận.

Sau một thời gian chịu ảnh hưởng của Sergei Prokofiev và Igor Stravinsky, Shostakovich đã phát triển một phong cách tạp chủng, như được minh chứng bằng Quý bà Macbeth của quận Mtsensk (1934). Công việc này đơn thuần là đặt nhiều xu hướng cạnh nhau, bao gồm các phong cách âm nhạc [[Tân-Cổ điển[4]]] (thể hiện ảnh hưởng của Stravinsky) và [[Trụ-lãng mạn[5]]] (sau Gustav Mahler). Sự tương phản sắc bén và các yếu tố của Ký họa [6] mô tả nhiều về âm nhạc của ông.

Các tác phẩm viết cho dàn nhạc của Shostakovich bao gồm 15 giao hưởng và sáu concerti. Các tác phẩm giao hưởng của ông thường là phức tạp và đòi hỏi phải có thành phần dàn nhạc lớn. Tác phẩm viết cho nhạc thính phòng bao gồm 15 tứ tấu đàn dây, một ngũ tấu piano, hai tiểu phẩm cho bát tấu dàn dây, và hai bản tam tấu piano. Đối với đàn piano, ông sáng tác được hai bản độc tấu sonata, một bộ phần đầu của các dạo khúc, và một bộ phần sau của 24 dạo khúc và tẩu khúc. Các tác phẩm khác bao gồm hai ca kịch, và một lượng nhạc phim đáng kể.

Tiểu sử[sửa | sửa mã nguồn]

220px Shostakovichbirthplaque

Nơi sinh của Shostakovich (nay là trường số 267) Bảng Kỷ niệm nằm bên trái

Bạn Đang Xem: Thành viên:Nhiêu Lộc/Dmitri Shostakovich là gì? Chi tiết về Thành viên:Nhiêu Lộc/Dmitri Shostakovich mới nhất 2021

Sinh tại số 2 Podolskaya Ulitsa tại Saint Petersburg, Nga, Shostakovich là người thứ hai trong ba đứa con của Dmitri Shostakovich và Sofiya Boleslavovich Vasilievna Kokoulina. ông nội của Shostakovich (tên thật là Szostakowicz) là người Ba Lan gốc Công giáo La Mã (his family roots trace to the region of the town of Vileyka in Belarus) (nguồn gốc gia đình của ông trong khu vực của thành phố Vileyka tại Belarus) , nhưng tổ tiên của ông đến từ Siberia [7] Ông nội của ông, một nhà cách mạng Ba Lan trong cuộc nổi dậy tháng giêng năm 1863-1864, đã bị đày đến Narim (gần Tomsk) năm 1866 trong cuộc đàn áp tiếp theo của vụ Dmitry Karakozov cố gắng ám sát Sa hoàng Alexander II. Khi thời gian của sống lưu vong ông đã kết thúc, Boleslaw Szostakowicz quyết định ở lại Siberia. Cuối cùng ông trở thành một chủ ngân hàng thành công tại Irkutsk và tạo nên một gia đình lớn. Con trai ông, Dmitriy Boleslavovich Shostakovich, của người cha nhà soạn nhạc, sinh ra vào năm sống lưu vong ở Narim 1875 và học tại Đại học Saint Petersburg, tốt nghiệp năm 1899 nhờ các giảng viên vật lý và toán học. Sau khi tốt nghiệp, Dmitriy Boleslavovich đã đến làm việc như một kỹ sư trực thuộc Dmitriy Mendeleyev tại Cục đo lường ở Saint Petersburg. Năm 1903, ông kết hôn Sofiya Vasilievna Kokoulina, một người Siberia khác tới thủ đô [8] Sofiya là một trong sáu đứa con của Vasiliy Yakovlevich Kokoulin, một người Siberia Nga bản địa.

Dmitri Shostakovich Dmitriyevich là một cậu bé thần đồng về lãnh vực đàn dương cầm và soạn nhạc, tài năng của cậu trở nên rõ ràng sau khi cậu bắt đầu học piano với mẹ khi lên tám. (Nhiều lần, ông đã thể hiên một khả năng đặc biệt để ghi nhớ những gì mẹ của ông đã dạy ở bài trước, và chơi trò “cút bắt” giả vờ đọc, cậu trả những bài đã học khi để trang nhạc khác trước mặt ông ) [9] Năm 1918, ông đã viết hành khúc tang lễ trong lễ tưởng niệm của hai nhà lãnh đạo của đảng Kadet, bị sát hại bởi những thủy thủ Bolshevik. Năm 1919, ở tuổi 13, ông được phép vào Nhạc viện Petrograd, khi đó người đứng đầu là Alexander Glazunov. Glazunov giám sát chặt chẽ tiến độ của Shostakovich và nâng đỡ cho cậu [10] Shostakovich học piano với Leonid Nikolayev, năm sau theo lớp của Elena Rozanova, học sáng tác với Maximilian Steinberg, học đối âm và tẩu pháp với Nikolay Sokolov, người mà ông trở thành bạn [11] Shostakovich cũng đã tham dự lớp lịch sử âm nhạc cổ điển của Alexander Ossovsky .[12] Tuy nhiên, ông bị cho thiếu nhận thức của ông về lòng nhiệt thành chính trị, và ban đầu đã không thành công kỳ thi của môn phương pháp luận chủ nghĩa Mác vào năm 1926. Tác phẩm âm nhạc đầu tay của ông là Giao hưởng thứ nhất (ra mắt năm 1926), viết là tiểu luận tốt nghiệp của mình ở tuổi mười chín.

170px Dmitrij Dmitrijevi%C4%8D %C5%A0ostakovi%C4%8D %28%D0%94%D0%BC%D0%B8%CC%81%D1%82%D1%80%D0%B8%D0%B9 %D0%94%D0%BC%D0%B8%CC%81%D1%82%D1%80%D0%B8%D0%B5%D0%B2%D0%B8%D1%87 %D0%A8%D0%BE%D1%81%D1%82%D0%B0%D0%BA%D0%BE%CC%81%D0%B2%D0%B8%D1%87%29

Sau khi tốt nghiệp, ông khởi nghiệp song song vừa làm nghệ sĩ dương cầm hòa nhạc, vừa là nhà soạn nhạc, nhưng phong cách diễn tấu khô của ông (Fay nhận định trong “kiềm chế cảm xúc” và “tiết tấu đinh tán” của mình ) thường không được đánh giá cao. Ông vẫn giành được một “đề cập danh dự” tại Giải Dương cầm Frederic Chopin Quốc tế lần thứ Nhất ở Warsaw vào năm 1927. Sau cuộc thi, Shostakovich đã gặp nhạc trưởng Bruno Walter, người đã có ấn tượng về bản Giao hưởng số 1 rằng ông đã chỉ huy tại buổi ra mắt phim Berlin của năm sau đó. Leopold Stokowski đã có ấn tượng như vậy và đã chọn tác phẩm này để công diễn năm sau tại U.S. Premiere và cũng đã là công việc thu âm đầu tiên.

Sau đó, Shostakovich tập trung vào sáng tác và sớm công diễn giới hạn chủ yếu cho những công trình riêng của mình. Năm 1927 ông đã viết Giao hưởng số 2 của ông (phụ đề Đến Tháng Mười). Trong khi viết bản giao hưởng, ông cũng khởi sự ca kịch trào phúng Cái Lỗ Mũi , dựa trên câu chuyện của Nikolai Gogol. Năm 1929, vở ca kịch đã bị RAPM – các nhạc sĩ của tổ chức Stalin chủ nghĩa – chỉ trích là “hình thức hóa”, và nó mở ra cho đánh giá chung tồi tệ vào năm 1930. [cần dẫn nguồn]

1927 cũng đánh dấu sự khởi đầu của mối liên hệ soạn nhạc với Ivan Sollertinsky, người bạn của ông vẫn gần gũi nhất cho đến khi người đó qua đời vào năm 1944. Sollertinsky giới thiệu với Shostakovich âm nhạc của Gustav Mahler, đưa đến ảnh hưởng mạnh trên âm nhạc của ông từ Giao hưởng số 4 trở đi. Năm 1932, ông kết hôn với người vợ đầu tiên, Nina Varzar. Những khó khăn ban đầu dẫn đến ly dị vào năm 1935, nhưng hai vợ chồng tái hôn ngay sau khi Nina mang thai đứa con đầu của họ.[13]

Trong cuối những năm 1920 và đầu thập niên 1930 ông làm việc tại TRAM, một thanh niên kịch nghệ vô sản. Mặc dù ông đã chỉ làm công việc này đôi chút, nó bảo vệ ông khỏi bị tấn công tư tưởng. Phần lớn thời gian này đã được dùng vào việc soạn vở ca kịch Mệnh phụ Macbeth của quận Mtsensk ; lần đầu tiên nó được công diễn vào năm 1934 và thành công ngay lập tức, đối với công chúng lẫn các cấp giới chức. Tác phẩm đã được mô tả như là, “kết quả của sự thành công chung của việc xây dựng xã hội chủ nghĩa, của các chính sách đúng đắn của Đảng” và được ca tụng rằng một vở ca kịch “có thể đã được viết chỉ bởi một nhà soạn nhạc Xô viết đưa ra trong truyền thống văn hóa tốt nhất của Liên Xô.”[14]

Sự công kích đầu tiên[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1936 Shostakovich đã bị tuột dốc vì không được quan chức ủng hộ. Năm bắt đầu với một loạt các cuộc tấn công vào ông trong tờ Pravda , trong bài viết cụ thể mang tựa đề Sự hỗn độn thay cho âm nhạc. Một chiến dịch, trong đó lên án Mệnh phụ Macbeth là hình thức hóa, “trơ tráo, sơ đẳng và thô tục” [15] được cho là đã bị Stalin giật dây. Do đó, hợp đồng bắt đầu thưa dần, và thu nhập của ông giảm khoảng ba phần tư. Ngay cả các nhà phê bình âm nhạc của Liên Xô đã từng đánh giá cao vở ca kịch đã bị buộc phải cải chính bằng ấn phẩm, rằng họ không thể phát hiện những thiếu sót của Lady Macbeth như tờ Pravda đã chỉ ra. [16] Lịch tập của Giao hưởng số 4 là bắt đầu vào tháng mười hai, nhưng không khí chính trị đã khiến cho nó không thể thực hiện. Tác phẩm đã không được công diễn cho đến năm 1961,
nhưng Shostakovich đã không phủ nhận tác phẩm: nó giữ nguyên danh tính là bản giao hưởng thứ tư của ông. Một bản tóm tắt tổng phổ lên đàn piano đã được xuất bản vào năm 1946.

Leo thang hơn, 1936 đánh dấu sự bắt đầu của Sự kinh khiếp, trong đó nhiều bạn bè và người thân của nhà soạn nhạc đã bị cầm tù hoặc bị giết [cần dẫn nguồn]. An ủi duy nhất của ông trong thời kỳ này là sự ra đời của con gái ông là Galina vào năm 1936; con trai của ông Maxim đã được sinh ra hai năm sau đó..

Phản ứng của nhà soạn nhạc đối với sự công kích là bản Giao hưởng số 5 năm 1937, được nhận thấy, qua chuyển hành thứ tư, âm nhạc bảo thủ hơn công trình trước đó của ông. Đó là một thành công, và vẫn là một trong tác phẩm nổi tiếng nhất của ông. Cũng vào thời gian này, Shostakovich sáng tác tứ tấu đàn dây đầu tiên của ông. Các tác phẩm thính phòng cho phép ông thử nghiệm và thể hiện ý tưởng thay cho những gì khó chấp nhận với nhạc giao hưởng công diễn của ông. Vào tháng Chín năm 1937, ông bắt đầu dạy sáng tác tại Nhạc viện, nhờ đó mà nhận được một ít tài chính có ảnh hưởng tới công việc sáng tác của riêng mình.

Chiến tranh[sửa | sửa mã nguồn]

Năm 1939, trước khi các lực lượng Liên Xô xâm lược Phần Lan, Bí thư Đảng của Leningrad Andrei Zhdanov đặt một khúc nhạc mừng với Shostakovich, quyền Tổ khúc trên các Nhạc đề Phần Lan được trình diễn với các ban nhạc diễn hành của Hồng quân sẽ được diễn hành qua thủ đô Helsinki – Phần Lan. Chiến cuộc Mùa đông là một sỉ nhục cho Hồng quân, và Shostakovich sẽ không bao giờ đặt yêu cầu bồi thường cho các tác giả của tác phẩm này.[17] Nó đã không được ông diễn cho đến năm 2001 [18]

Sau khi sự bùng nổ của chiến tranh giữa Liên Xô và Đức năm 1941, Shostakovich ban đầu vẫn ở Leningrad, trong đó ông đã viết các chương của Symphony thứ bảy của ông (biệt danh Leningrad). Ông cũng góp phần vào các nỗ lực tuyên truyền, trình bày như là ngọn lửa chiến tranh và truyền bá bằng một chương trình phát thanh để người dân Liên Xô Về âm thanh nàynghe . Vào tháng 10 năm 1941, ba tuần trước Cuộc vây hãm Leningrad, nhà soạn nhạc và gia đình đã di tản đến Kuybishev (ngày nay là Samara), là nơi bản giao hưởng đã được hoàn thành. Nó đã được để cử làm một biểu tượng của sức kháng cự của Nga ở cả Liên Xô và ở phương Tây.

Vào mùa xuân 1943, gia đình chuyển đến Moscow. Trong khi giao hưởng thứ bảy mô tả một cuộc chiến anh hùng (và cuối cùng thắng trận) chống lại nghịch cảnh, bản Giao hưởng số 8 năm đó có lẽ là mãng tối và biểu hiện bạo lực cuối cùng trong ý tưởng âm nhạc của Shostakovich, kết quả là nó bị cấm cho đến năm 1956. Giao hưởng số 9 (1945), ngược lại, là một thể loại mỉa mai mô phỏng theo Haydnesque, không đáp ứng nhu cầu cho một “Khúc khải hoàn”. Shostakovich vẫn tiếp tục sáng tác nhạc thính phòng, đáng chú ý là Tam tấu Piano số 2 (Op. 67) của ông, dành riêng cho lễ tưởng niệm Sollertinsky, với một nhạc đề Do Thái cay đắng – ngọt ngào, Vũ điệu Tử thần cuối cùng.

Second denunciation[sửa | sửa mã nguồn]

In 1948 Shostakovich, along with many other composers, was again denounced for formalism in the Zhdanov decree. Most of his works were banned, he was forced to publicly repent, and his family had privileges withdrawn. Yuri Lyubimov says that at this time “he waited for his arrest at night out on the landing by the lift, so that at least his family wouldn’t be disturbed.”[19]

(đoạn dịch)[sửa | sửa mã nguồn]

In the next few years his compositions were divided into film music to pay the rent, official works aimed at securing official rehabilitation, and serious works “for the desk drawer”. The latter included the Violin Concerto No. 1 and the song cycle From Jewish Folk Poetry. The cycle was written at a time when the post-war anti-Semitic campaign was already under way, and Shostakovich had close ties with some of those affected.[cần dẫn nguồn]

(đoạn dịch)[sửa | sửa mã nguồn]

The restrictions on Shostakovich’s music and living arrangements were eased in 1949, to secure his participation in a delegation of Soviet notables to the U.S. That year he also wrote his cantata Song of the Forests, which praised Stalin as the “great gardener.” In 1951 the composer was made a deputy to the Supreme Soviet of RSFSR. Stalin’s death in 1953 was the biggest step towards Shostakovich’s official rehabilitation, which was marked by his Tenth Symphony. It features a number of musical quotations and codes (notably the DSCH and Elmira motifs), the meaning of which is still debated, whilst the savage second movement is said to be a musical portrait of Stalin himself. It ranks alongside the Fifth and Seventh as one of his most popular works. 1953 also saw a stream of premieres of the “desk drawer” works.

(đoạn dịch)[sửa | sửa mã nguồn]

During the forties and fifties Shostakovich had close relationships with two of his pupils: Galina Ustvolskaya and Elmira Nazirova. He taught Ustvolskaya from 1937 to 1947. The nature of their relationship is far from clear: Mstislav Rostropovich described it as “tender” and Ustvolskaya claimed in a 1995 interview[cần dẫn nguồn] that she rejected a proposal of marriage from him in the fifties. However, in the same interview, Ustvolskaya’s friend, Viktor Suslin, said that she had been “deeply disappointed” in him by the time of her graduation in 1947. The relationship with Nazirova seems to have been one-sided, expressed largely through his letters to her, and can be dated to around 1953 to 1956. In the background to all this remained Shostakovich’s first, open marriage to Nina Varzar until her death in 1954. He married his second wife, Komsomol activist Margarita Kainova, in 1956; the couple proved ill-matched, and divorced three years later.

(đoạn dịch)[sửa | sửa mã nguồn]

In 1954, Shostakovich wrote the Festive Overture, opus 96, that was used as the theme music for the 1980 Summer Olympics.[20] In addition his ‘”Theme from the film Pirogov, Opus 76a: Finale” was played as the cauldron was lit at the 2004 Summer Olympics in Athens, Greece.

(đoạn dịch)[sửa | sửa mã nguồn]

In 1959, Shostakovich appeared on stage in Moscow at the end of a concert performance of his Fifth Symphony, congratulating Leonard Bernstein and the New York Philharmonic Orchestra for their performance (part of a concert tour of the Soviet Union). Bernstein recorded the symphony later that year in New York for Columbia Records.

Joining the Party[sửa | sửa mã nguồn]

The year 1960 marked another turning point in Shostakovich’s life: his joining of the Communist Party. This event has been interpreted variously as a show of commitment, a mark of cowardice, the result of political pressure, and as his free decision. On the one hand, the apparat was undoubtedly less repressive than it had been before Stalin’s death. On the other, his son recalled that the event reduced Shostakovich to tears,[21] and he later told his wife Irina that he had been blackmailed.[22] Lev Lebedinsky has said that the composer was suicidal.[23] Around this time, his health also began to deteriorate.
Shostakovich’s musical response to these personal crises was the Eighth String Quartet, composed in only three days. Like the Tenth Symphony, this quartet incorporates quotations and his musical monogram.

(đoạn dịch)[sửa | sửa mã nguồn]

In 1962 he married for the third time, to Irina Supinskaya. In a letter to his friend Isaak Glikman, he wrote, “her only defect is that she is 27 years old. In all other respects she is splendid: clever, cheerful, straightforward and very likeable.”[24] According to Galina Vishnevskaya, who knew the Shostakoviches well, this marriage was a very happy one: “It was with her that Dmitri Dmitriyevich finally came to know domestic peace… Surely, she prolonged his life by several years.”[25] In November Shostakovich made his only venture into conducting, conducting a couple of his own works in Gorky: otherwise he declined to conduct, citing nerves and ill health as his reasons.

(đoạn dịch)[sửa | sửa mã nguồn]

That year saw Shostakovich again turn to the subject of anti-Semitism in his Thirteenth Symphony (subtitled Babi Yar). The symphony sets a number of poems by Yevgeny Yevtushenko, the first of which commemorates a massacre of the Jews during the Second World War. Opinions are divided how great a risk this was: the poem had been published in Soviet media, and was not banned, but it remained controversial. After the symphony’s premiere, Yevtushenko was forced to add a stanza to his poem which said that Russians and Ukrainians had died alongside the Jews at Babi Yar.

(đoạn dịch)[sửa | sửa mã nguồn]

In 1965 Shostakovich raised his voice in defense of poet Joseph Brodsky, who was sentenced to five years of exile and hard labor. Shostakovich co-signed protests together with Yevtushenko and fellow Soviet artists Kornei Chukovsky, Anna Akhmatova, Samuil Marshak, and the French philosopher Jean-Paul Sartre. After the protests the sentence was commuted, and Brodsky returned to Leningrad. Shostakovich joined the group of 25 distinguished intellectuals in signing the letter to Leonid Brezhnev asking not to rehabilitate Stalin.[cần dẫn nguồn]

Later life[sửa | sửa mã nguồn]

In later life, Shostakovich suffered from chronic ill health, but he resisted giving up cigarettes and vodka. Beginning in 1958 he suffered from a debilitating condition that particularly affected his right hand, eventually forcing him to give up piano playing; in 1965 it was diagnosed as polio. He also suffered heart attacks the following year and again in 1971, and several falls in which he broke both his legs; in 1967 he wrote in a letter:

(đoạn dịch)[sửa | sửa mã nguồn]

Xem Thêm : Gunpla là gì? Chi tiết về Gunpla mới nhất 2021

“Target achieved so far: 75% (right leg broken, left leg broken, right hand defective). All I need to do now is wreck the left hand and then 100% of my extremities will be out of order.”[26]

A preoccupation with his own mortality permeates Shostakovich’s later works, among them the later quartets and the Fourteenth Symphony of 1969 (a song cycle based on a number of poems on the theme of death). This piece also finds Shostakovich at his most extreme with musical language, with twelve-tone themes and dense polyphony used throughout. Shostakovich dedicated this score to his close friend Benjamin Britten, who conducted its Western premiere at the 1970 Aldeburgh Festival. The Fifteenth Symphony of 1971 is, by contrast, melodic and retrospective in nature, quoting Wagner, Rossini and the composer’s own Fourth Symphony.

(đoạn dịch)[sửa | sửa mã nguồn]

Shostakovich died of lung cancer on 9 August 1975 and after a civic funeral was interred in the Novodevichy Cemetery, Moscow. The official obituary did not appear in Pravda until three days after his death, apparently because the wording had to be approved at the highest level, by Leonid Brezhnev and the rest of the Politburo.[27] Even before his death he had been commemorated with the naming of the Shostakovich Peninsula on Alexander Island, Antarctica.

(đoạn dịch)[sửa | sửa mã nguồn]

He was survived by his third wife, Irina; his daughter, Galina; and his son, Maxim, a pianist and conductor who was the dedicatee and first performer of some of his father’s works. Shostakovich himself left behind several recordings of his own piano works, while other noted interpreters of his music include his friends Emil Gilels, Mstislav Rostropovich, Tatiana Nikolayeva, Maria Yudina, David Oistrakh, and members of the Beethoven Quartet.

(đoạn dịch)[sửa | sửa mã nguồn]

Shostakovich’s opera Orango (1932) was found by Russian researcher Olga Digonskaya in his last home. It is being orchestrated by the British composer Gerard McBurney and will be performed some time in 2010–2011.[28][29]

(đoạn dịch)[sửa | sửa mã nguồn]

Shostakovich’s musical influence on later composers outside the former Soviet Union has been relatively slight, although Alfred Schnittke took up his eclecticism, and his contrasts between the dynamic and the static, and some of André Previn’s music shows clear links to Shostakovich’s style of orchestration. His influence can also be seen in some Nordic composers, such as Kalevi Aho[30] and Lars-Erik Larsson.[31] Many of his Russian contemporaries, and his pupils at the Leningrad Conservatory, however, were strongly influenced by his style (including German Okunev, Boris Tishchenko, whose 5th Symphony of 1978 is dedicated to Shostakovich’s memory, Sergei Slonimsky, and others). Shostakovich’s conservative idiom has nonetheless grown increasingly popular with audiences both within and beyond Russia, as the avant-garde has declined in influence and debate about his political views has developed.

Music[sửa | sửa mã nguồn]

For a complete list, see List of compositions by Dmitri Shostakovich.
See also: Category:Compositions by Dmitri Shostakovich (thematical selection of works by Shostakovich).

Shostakovich’s works are broadly tonal and in the Romantic tradition, but with elements of atonality and chromaticism. In some of his later works (e.g., the Twelfth Quartet), he made use of tone rows. His output is dominated by his cycles of symphonies and string quartets, each numbering fifteen. The symphonies are distributed fairly evenly throughout his career, while the quartets are concentrated towards the latter part. Among the most popular are the Fifth and Seventh Symphonies and the Eighth and Fifteenth Quartets. Other works include the operas Lady Macbeth of Mtsensk, The Nose and the unfinished The Gamblers based on the comedy of Nikolai Gogol; six concertos (two each for piano, violin and cello); two piano trios; and a large quantity of film music.

Shostakovich’s music shows the influence of many of the composers he most admired: Bach in his fugues and passacaglias; Beethoven in the late quartets; Mahler in the symphonies and Berg in his use of musical codes and quotations. Among Russian composers, he particularly admired Modest Mussorgsky, whose operas Boris Godunov and Khovanshchina he re-orchestrated; Mussorgsky’s influence is most prominent in the wintry scenes of Lady Macbeth and the Eleventh Symphony, as well as in his satirical works such as “Rayok”.[32] Prokofiev’s influence is most apparent in the earlier piano works, such as the first sonata and first concerto.[33] The influence of Russian church and folk music is very evident in his works for unaccompanied choir of the 1950s.

Shostakovich’s relationship with Stravinsky was profoundly ambivalent; as he wrote to Glikman, “Stravinsky the composer I worship. Stravinsky the thinker I despise.”[34] He was particularly enamoured of the Symphony of Psalms, presenting a copy of his own piano version of it to Stravinsky when the latter visited the USSR in 1962. (The meeting of the two composers was not very successful, however; observers commented on Shostakovich’s extreme nervousness and Stravinsky’s “cruelty” to him.)[35]

Many commentators have noted the disjunction between the experimental works before the 1936 denunciation and the more conservative ones that followed; the composer told Flora Litvinova, “without ‘Party guidance’ … I would have displayed more brilliance, used more sarcasm, I could have revealed my ideas openly instead of having to resort to camouflage.”[36] Articles published by Shostakovich in 1934 and 1935 cited Berg, Schoenberg, Krenek, Hindemith, “and especially Stravinsky” among his influences.[37] Key works of the earlier period are the First Symphony, which combined the academicism of the conservatory with his progressive inclinations; The Nose (“The most uncompromisingly modernist of all his stage-works”[38]); Lady Macbeth. which precipitated the denunciation; and the Fourth Symphony, described by Grove as “a colossal synthesis of Shostakovich’s musical development to date”.[39] The Fourth Symphony was also the first in which the influence of Mahler came to the fore, prefiguring the route Shostakovich was to take to secure his rehabilitation, while he himself admitted that the preceding two were his least successful.[40]

In the years after 1936, Shostakovich’s symphonic works were outwardly musically conservative, regardless of any subversive political content. During this time he turned increasingly to chamber works, a field that permitted the composer to explore different and often darker ideas without inviting external scrutiny.[41] While his chamber works were largely tonal, they gave Shostakovich an outlet for sombre reflection not welcomed in his more public works. This is most apparent in the late chamber works, which portray what Groves has described as a “world of purgatorial numbness”;[42] in some of these he included the use of tone rows, although he treated these as melodic themes rather than serially. Vocal works are also a prominent feature of his late output, setting texts often concerned with love, death and art.

Criticism[sửa | sửa mã nguồn]

According to Shostakovich scholar Gerard McBurney, opinion is divided on whether his music is “of visionary power and originality, as some maintain, or, as others think, derivative, trashy, empty and second-hand.”[43] William Walton, his British contemporary, described him as “The greatest composer of the 20th century.”[44] Musicologist David Fanning concludes in Grove that, “Amid the conflicting pressures of official requirements, the mass suffering of his fellow countrymen, and his personal ideals of humanitarian and public service, he succeeded in forging a musical language of colossal emotional power.”[45]

Some modern composers have been critical. Pierre Boulez dismissed Shostakovich’s music as “the second, or even third pressing of Mahler.”[46] The Romanian composer and Webern disciple Philip Gershkovich called Shostakovich “a hack in a trance.”[47] A related complaint is that Shostakovich’s style is vulgar and strident: Stravinsky wrote of Lady Macbeth: “brutally hammering … and monotonous.”[48] English composer and musicologist Robin Holloway described his music as “battleship-grey in melody and harmony, factory-functional in structure; in content all rhetoric and coercion.”[49]

In the 1980s, the Finnish conductor and composer Esa-Pekka Salonen was critical of Shostakovich and didn’t conduct his music. For instance, he said in 1987:

“Shostakovich is in many ways a polar counter-force for Stravinsky. […] When I have said that the 7th symphony of Shostakovich is a dull and unpleasant composition, people have responded: ‘Yes, yes, but think of the background of that symphony.’ Such an attitude does no good to anyone.”[50]

It is certainly true that Shostakovich borrows extensively from the material and styles both of earlier composers and of popular music; the vulgarity of “low” music is a notable influence on this “greatest of eclectics”.[51] McBurney traces this to the avant-garde artistic circles of the early Soviet period in which Shostakovich moved early in his career, and argues that these borrowings were a deliberate technique to allow him to create “patterns of contrast, repetition, exaggeration” that gave his music the large-scale structure it required.[52]

Personality[sửa | sửa mã nguồn]

Shostakovich was in many ways an obsessive man: according to his daughter he was “obsessed with cleanliness”;[53] he synchronised the clocks in his apartment; he regularly sent cards to himself to test how well the postal service was working. Elizabeth Wilson’s Shostakovich: A Life Remembered (1994 edition) indexes 26 references to his nervousness. Mikhail Druskin remembers that even as a young man the composer was “fragile and nervously agile”.[54] Yuri Lyubimov comments, “The fact that he was more vulnerable and receptive than other people was no doubt an important feature of his genius”.[55] In later life, Krzysztof Meyer recalled, “his face was a bag of tics and grimaces”.[56]
In his lighter moods, sport was one of his main recreations, although he preferred spectating or umpiring to participating (he was a qualified football referee). His favourite football club was Zenit Leningrad, which he would watch regularly.[57] He also enjoyed playing card games, particularly patience.
Both light and dark sides of his character were evident in his fondness for satirical writers such as Gogol, Chekhov and Mikhail Zoshchenko. The influence of the latter in particular is evident in his letters, which include wry parodies of Soviet officialese. Zoshchenko himself noted the contradictions in the composer’s character: “he is … frail, fragile, withdrawn, an infinitely direct, pure child … [but he is also] hard, acid, extremely intelligent, strong perhaps, despotic and not altogether good-natured (although cerebrally good-natured)”.[58]

Xem Thêm : Hoa hậu Hoàn vũ 2019 là gì? Chi tiết về Hoa hậu Hoàn vũ 2019 mới nhất 2021

He was diffident by nature: Flora Litvinova has said he was “completely incapable of saying ‘No’ to anybody.”[59] This meant he was easily persuaded to sign official statements, including a denunciation of Andrei Sakharov in 1973; on the other hand he was willing to try to help constituents in his capacities as chairman of the Composers’ Union and Deputy to the Supreme Soviet. Oleg Prokofiev commented that “he tried to help so many people that … less and less attention was paid to his pleas.”[60] Shostakovich was an agnostic[61] and stated when asked if he believed in God, “No, and I am very sorry about it.”[62]

Orthodoxy and revisionism[sửa | sửa mã nguồn]

220px Dschmotif

Shostakovich represented himself in some works with the DSCH motif, consisting of D-E♭-C-B.

Bài chi tiết: Testimony (book)

Shostakovich’s response to official criticism and, what is more important, the question of whether he used music as a kind of abstract dissidence is a matter of dispute. He outwardly conformed to government policies and positions, reading speeches and putting his name to articles expressing the government line[cần dẫn nguồn]. But it is evident he disliked many aspects of the regime, as confirmed by his family, his letters to Isaak Glikman, and the satirical cantata “Rayok”, which ridiculed the “anti-formalist” campaign and was kept hidden until after his death[cần dẫn nguồn]. He was a close friend of Marshal of the Soviet Union Mikhail Tukhachevsky, who was executed in 1937 during the Great Purge.

It is also uncertain to what extent Shostakovich expressed his opposition to the state in his music. The revisionist view was put forth by Solomon Volkov in the 1979 book Testimony, which was claimed to be Shostakovich’s memoirs dictated to Volkov. The book alleged that many of the composer’s works contained coded anti-government messages[cần dẫn nguồn]. That would place Shostakovich in a tradition of Russian artists outwitting censorship that goes back at least to the early 19th century poet Pushkin. It is known that he incorporated many quotations and motifs in his work, most notably his signature DSCH theme[cần dẫn nguồn]. His longtime collaborator Evgeny Mravinsky said that “Shostakovich very often explained his intentions with very specific images and connotations.”[63] The revisionist perspective has subsequently been supported by his children, Maxim and Galina, and many Russian musicians[cần dẫn nguồn]. More recently, Volkov has argued[cần dẫn nguồn] that Shostakovich adopted the role of the yurodivy or holy fool in his relations with the government. Shostakovich’s widow Irina, who was present during Volkov’s visits to Shostakovich, denies the authenticity of Testimony[cần dẫn nguồn]. Other prominent revisionists are Ian MacDonald, whose book The New Shostakovich[cần dẫn nguồn] put forward more interpretations of his music, and Elizabeth Wilson, whose Shostakovich: A Life Remembered provides testimony from many of the composer’s acquaintances.

Musicians and scholars including Laurel Fay[64] and Richard Taruskin contest the authenticity and debate the significance of Testimony, alleging that Volkov compiled it from a combination of recycled articles, gossip, and possibly some information direct from the composer. Fay documents these allegations in her 2002 article ‘Volkov’s Testimony reconsidered’[65], showing that the only pages of the original Testimony manuscript that Shostakovich had signed and verified are word-for-word reproductions of earlier interviews given by the composer, none of which are controversial. (Against this, it has been pointed out by Allan B. Ho[cần dẫn nguồn] and Dmitry Feofanov[cần dẫn nguồn] that at least two of the signed pages contain controversial material: for instance, “on the first page of chapter 3, where [Shostakovich] notes that the plaque that reads ‘In this house lived [Vsevolod] Meyerhold’ should also say ‘And in this house his wife was brutally murdered’.”)[66] More broadly, Fay and Taruskin argue[cần dẫn nguồn] that the significance of Shostakovich is in his music rather than his life, and that to seek political messages in the music detracts from, rather than enhances, its artistic value.

Recorded legacy[sửa | sửa mã nguồn]

220px Russia 2000 stamp Dmitri Shostakovich

A Russian stamp in Shostakovich’s memory

In 1957, during a visit to Paris, Shostakovich recorded his two piano concertos with André Cluytens, as well as some short piano works. These were issued by EMI on an LP, reissued by Seraphim Records on LP, and eventually digitally remastered and released on CD. Shostakovich also played the piano solos in recordings of the Sonata, Op. 40, for Cello and Piano with cellist Daniil Shafran and also with Mstislav Rostropovich, the Sonata, Op. 134, for Violin and Piano with violinist David Oistrakh, and the Trio, Op. 67, for Violin, Cello, and Piano with violinist David Oistrakh and cellist Miloš Sádlo. There is also a short sound film of Shostakovich as soloist in a concert performance of the closing moments of his first piano concerto. A color film of Shostakovich supervising one of his operas, from his last year, was also made.[67]

Awards[sửa | sửa mã nguồn]

Soviet Union
  • Hero of Socialist Labor (1966) HeroOfSocialistLabour.jpg
  • Order of Lenin (1946, 1956, 1966) Order of Lenin ribbon bar.pngOrder of Lenin ribbon bar.pngOrder of Lenin ribbon bar.png
  • Order of the October Revolution (1971) Order october revolution rib.png
  • Order of the Red Banner of Labour (1940) Orderredbannerlabor rib.png
  • Order of Friendship of Peoples (1972) Order friendship of peoples rib.png
  • People’s Artist of the USSR (1954)
  • Lenin Prize (1958)
  • State Stalin Prize in arts (1941, 1941, 1942, 1946, 1946, 1948, 1949, 1949, 1949, 1950, 1952)
Finland
United States
  • Oscar nomination for Khovanshchina, Best Score (Musical) in 1961
United Kingdom
  • Gold Medal of the Royal Philharmonic Society (1966)
Austria
  • Decoration for Services to the Republic of Austria in Silver (1967)
Denmark

Notes[sửa | sửa mã nguồn]

  1. ^ tiếng Nga: Về âm thanh nàyДмитрий Дмитриевич Шостакович , chuyển tự. Dmitrij Dmitrievič Šostakovič
  2. ^ Ngày tháng Kiểu Cũ 12 tháng 9
  3. ^ Russian Soviet Federative Socialist Republic: Cộng hoà Xã hội Chủ nghĩa Liên bang Xô viết Nga
  4. ^ Neo-classical
  5. ^ Post-romanticism: Phong cách Baroque và Cổ điển tồn tại trong thời kỳ Lãng mạn
  6. ^ Sheinberg (2000) pp.207–309
  7. ^ Laurel Fay (2000), Shostakovich: A Life, trang 7
  8. ^ Elizabeth Wilson, , Shostakovich: A Life Remembered (2006), trang 4
  9. ^ Laurel Fay (2000), trg. 9
  10. ^ Laurel Fay (2000), trg. 17
  11. ^ Laurel Fay (2000), trg. 18
  12. ^ The Cambridge Companion to Shostakovich, Cambridge Companions to Music của Pauline Fairclough (Editor), David Fanning (Editor). Cambridge University Press; phiên bản 1 (17 tháng Mười Một 2008) trg.73
  13. ^ Laurel Fay (2000), trg. 80
  14. ^ Dmitrii Shostakovich, Shostakovich: About Himself and His Times, được biên soạn bởi L. Grigoryev và Y.. Platek, dịch, Angus và Neilian Roxburgh (Moscow: Progress Publishers, 1981), trg. 33
  15. ^ McBurney, trg. 287.
  16. ^ Downes, Olin. “Shostakovich Affair shows shift in point of view in the U.S.S.R.”, The New York Times. April 12, 1936. trg. X5.
  17. ^ Edwards 2006, trg. 98
  18. ^ MTV3: Shostakovitshin kiistelty teos kantaesitettiin (tại Finnish)
  19. ^ Wilson (1994), p. 183.
  20. ^

    “1980 Summer Olympics Official Report from the Organizing Committee, vol. 2” (PDF). tr. 283. Truy cập ngày 16 tháng 10 năm 2007. 40-megabyte document.

  21. ^ Ho and Feofanov, p. 390.
  22. ^ Manashir Yakubov, programme notes for the 1998 Shostakovich seasons at the Barbican, London).
  23. ^ Wilson (1994), p. 340.
  24. ^ Dmitri Shostakovich and Isaak Glikman, Story of a Friendship: The Letters of Dmitry Shostakovich to Isaak Glikman p. 102.
  25. ^ Galina Vishnevskaya, Galina, A Russian Story p. 274.
  26. ^ Glikman p. 147.
  27. ^ Volkov, Solomon. Obituary Came Three Days Late. Moscow News N49 2005. Retrieved on 23 December 2005.
  28. ^ Sirén, Vesa (6 tháng 4 năm 2009). “Šostakovitšin apinaooppera löytyi (‘The ape opera by Shostakovich was found’)”. Helsingin Sanomat (bằng tiếng Phần Lan). Helsinki: Sanoma Oy. tr. C1. Truy cập ngày 6 tháng 4 năm 2009.
  29. ^ Artsjournal accessed 5 April 2009 (tiếng Anh)
  30. ^ Finnish Music Information Centre. Kalevi Aho in Profile. Retrieved on 18 November 2005.
  31. ^ Musicweb International. Lars-Erik Larsson. Retrieved on 18 November 2005.
  32. ^ Fay (2000), pp. 119, 165, 224.
  33. ^ Grove pp. 288, 290.
  34. ^ Glikman p. 181.
  35. ^ Wilson (1994), pp. 375–377.
  36. ^ Wilson (1994), p. 426.
  37. ^ Fay (2000), p. 88.
  38. ^ Grove p. 289.
  39. ^ Grove p. 290.
  40. ^ Glikman p. 315.
  41. ^ See also Grove p. 294.
  42. ^ Grove p. 300.
  43. ^ McBurney, p. 283.
  44. ^ British Composers in Interview by R Murray Schafer (Faber 1960)
  45. ^ Grove p. 280.
  46. ^ McBurney, p. 288.
  47. ^ McBurney, p. 290.
  48. ^ McBurney, p. 286.
  49. ^ Holloway, Robin. “Shostakovich horrors.” The Spectator, 26 August 2000. Available at Find articles. Retrieved on 14 October 2007.
  50. ^ Salonen, Esa-Pekka & Otonkoski, Lauri: Kirja – puhetta musiikitta, p. 73. Helsinki: Tammi. ISBN 951-30-6599-5
  51. ^ Haas, Shostakovich’s Eighth: C minor Symphony against the Grain p. 125.
  52. ^ McBurney
  53. ^ Michael Ardov,Memories of Shostakovich p. 139.
  54. ^ Wilson (1994), pp. 41–45.
  55. ^ Wilson (1994), p. 183.
  56. ^ Wilson (1994), p. 462.
  57. ^ Mentioned in his personal correspondance (Shostakovich, tr. Phillips (2001)), as well as other sources.
  58. ^ Quoted in Fay (2000), p. 121.
  59. ^ Wilson (1994), p. 162.
  60. ^ Wilson (1994), p. 40.
  61. ^ “Dmitri Shostakovich – a Composer for the 20th Century by Mark Harrison: MusicWeb(UK)”. Musicweb-international.com. 1 tháng 1 năm 2001. Truy cập ngày 23 tháng 11 năm 2010.
  62. ^ Laurel Fay (2000), p. 263
  63. ^ Wilson (1994), p. 139.
  64. ^ Fay (2000), p. 4. “Whether Testimony faithfully reproduces Shostakovich’s confidences … in a form and context he would have recognized and approved for publication remains doubtful. Yet even were [its] claim to authenticity not in doubt, it would still furnish a poor source for the serious biographer.””
  65. ^ Fay, 2002
  66. ^ Ho & Feofanov, p. 211
  67. ^ “YouTube”.

References[sửa | sửa mã nguồn]

  • Kovnatskaya, Liudmila (ed.) (2000). D. D. Shostakovich: Between the moment and Eternity. Documents. Articles. Publications. St Petersburg: Kompozitor.Quản lý CS1: văn bản dư: danh sách tác giả (liên kết)
  • Kovnatskaya, Liudmila (ed.) (1996). D. D. Shostakovich: Collections to the 90th anniversary. St Petersburg: Kompozitor.Quản lý CS1: văn bản dư: danh sách tác giả (liên kết)
  • Ardov, Michael (2004). Memories of Shostakovich. Short Books. ISBN 1-904095-64-X.
  • Edwards, Robert (2006). White Death: Russia’s War on Finland 1939–40. London: Weidenfeld & Nicolson. ISBN 0297846302.
  • Fay, Laurel (2002). “Volkov’s Testimony Reconsidered”. Trong Hamrick Brown, Malcolm (ed) (biên tập). A Shostakovich Casebook. Indiana University Press. ISBN 0-253-21823-3.Quản lý CS1: văn bản dư: danh sách biên tập viên (liên kết)
  • Fay, Laurel (2001). “Dmitri Shostakovich”. Grove Dictionary of Music and Musicians. Macmillan Publishers.
  • Fay, Laurel (2000). Shostakovich: A Life. Oxford University Press. ISBN 0-19-513438-9.
  • Haas, David. “Shostakovich’s Eighth: C minor Symphony against the Grain”. Trong Bartlett (ed) (biên tập). Shostakovich in Context.Quản lý CS1: văn bản dư: danh sách biên tập viên (liên kết)
  • Ho, Allan (1998). Shostakovich Reconsidered. Toccata Press. ISBN 0-907689-56-6.
  • MacDonald, Ian (1990). The New Shostakovich. Northeastern University Press. ISBN 1-55553-089-3.
  • MacDonald, Ian. “Shostakovichiana”. Music Under Soviet Rule. Truy cập ngày 17 tháng 8 năm 2005.
  • McBurney, Gerard (2002). “Whose Shostakovich?”. Trong Hamrick Brown, Malcolm (ed) (biên tập). A Shostakovich Casebook. Indiana University Press. ISBN 0-253-21823-3.Quản lý CS1: văn bản dư: danh sách biên tập viên (liên kết)
  • van Rijen, Onno. “Opus by Shostakovich”. Shostakovich & Other Soviet Composers. Truy cập ngày 17 tháng 8 năm 2005.
  • Sheinberg, Esti (29 tháng 12 năm 2000). Irony, satire, parody and the grotesque in the music of Shostakovich. UK: Ashgate. tr. 378. ISBN 0-7546-0226-5.[liên kết hỏng]
  • Shostakovich, Dmitri (2001). Story of a Friendship: The Letters of Dmitry Shostakovich to Isaak Glikman. Cornell University Press. ISBN 0-8014-3979-5.
  • Shostakovich, Dmitri (2000). Testimony (ấn bản 7). Proscenium (publisher). ISBN 0-87910-021-4.
  • Volkov, Solomon (2004). Shostakovich and Stalin: The Extraordinary Relationship Between the Great Composer and the Brutal Dictator. Knopf. ISBN 0-375-41082-1.
  • Wilson, Elizabeth (1994). Shostakovich: A Life Remembered. Princeton University Press. ISBN 0-691-04465-1.
  • Wilson, Elizabeth (2006). Shostakovich: A Life Remembered (revised edition). Faber and Faber. ISBN 0-571-22050-9.
  • Lev A. Russov. The Leningrad Symphony. Conducted by Yevgeny Mravinsky. 1980. // Sergei V. Ivanov. Unknown Socialist Realism. The Leningrad School. – Saint-Petersburg: NP – Print, 2007, plate 86. ISBN 5-901724-21-6, ISBN 978-5-901724-21-7.

External links[sửa | sửa mã nguồn]

  • The Shostakovich Debate: Interpreting the composer’s life and music
  • Sikorski’s Shostakovich Catalogue, complete chronological list of works, with many comments
  • The New Collected Works (published by DSCH)
  • Journey of Dmitri Shostakovich An Interview with Filmmaker Helga Landauer
  • Epitonic.com: Dimitri Shostakovich featuring tracks from Written With The Heart’s Blood
  • Video of Shostakovich, at a rehearsal of his opera The Nose in 1975
  • BBC Presenter Stephen Johnson on Shostakovich and Depression
  • Complete opus list, comprehensive discography, bibliography, filmography, list of first performances and links by Yosuke Kudo
  • Archive of BBC’s “Discovering Music” radio show, featuring Shostakovich’s Symphony No. 5, Symphony No. 10, String Quartet No. 8, and Cello Concerto No. 1.
  • Various pieces of him in streaming media by Classical Music Archives
  • Shostakovich: Revolutionary life, revolutionary legacy, Weekly Worker, 21 December 2000
  • Shostakovich 24 preludes op. 34
  • University of Houston Moderated Discussion List: Dmitri Shostakovich and other Russian Composers
  • Shostakovich:the string quartets
  • Shostakovich: the string quartets in context

Bản mẫu:Léonie Sonning Music Prize laureates
Bản mẫu:Lists of Russians



[ad_2]

Tham khảo thêm: Thành viên:Nhiêu Lộc/Dmitri Shostakovich là gì? Chi tiết về Thành viên:Nhiêu Lộc/Dmitri Shostakovich mới nhất 2022

Cảm ơn các anh chị đã đọc bài viết Thành viên:Nhiêu Lộc/Dmitri Shostakovich là gì? Chi tiết về Thành viên:Nhiêu Lộc/Dmitri Shostakovich mới nhất 2022 của Eduboston. Hy vọng qua bài viết này các bạn sẽ có nhiều kiến thức và hiểu rõ hơn về Thành viên:Nhiêu Lộc/Dmitri Shostakovich là gì? Chi tiết về Thành viên:Nhiêu Lộc/Dmitri Shostakovich mới nhất 2022 . Đừng quên chia sẻ nêu bạn cảm thấy bài viết của chúng tôi có giá trị nhé!

Nguồn: https://eduboston.vn
Danh mục: Wiki

Viết một bình luận